Phân tích bài thơ Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu

Phân tích bài thơ Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu

Bài làm

Thôi Hiệu là một trong những nhà thơ có sức ảnh hưởng lớn, những tác phẩm của ông góp phần làm nên sự lớn mạnh của thơ Đường cũng như phong cách sáng tác độc đáo của ông. Trong số các tác phẩm của mình, ông có bài thơ “Hoàng Hạc Lâu” nổi tiếng bởi tứ thơ súc tích và cách dẫn dắt rất khéo léo, đưa người đọc quay trở về thời xưa cổ. Bài thơ cũng là lời nhắn nhủ về nhân tình thế gian, sự được mất ở đời.

“Hoàng Hạc Lâu” là một bài thơ mang cảm xúc buồn, cảm xúc ấy chính là màu buồn của cả người và thơ, với nhịp thơ chậm rãi, nhẹ nhàng mà sâu lắng, từng câu thơ đi vào lòng người như thứ gì đó da diết chứa chan nhiều tình cảm chua xót xen lẫn với những nối tiếc nuối. Hai câu thơ đầu mở ra một cảnh tượng hoang tàn và cô quạnh:

“Hạc vàng ai cưỡi đi đâu

Mà nay Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ”

Câu thơ thứ nhất là hình ảnh “Hạc vàng” được tác giả mượn trong truyền thuyết hóa tiên của Phí Văn Vi, và chính Hoàng Hạc Lâu là nơi lưu truyền nhiều những truyền thuyết, đặc biệt là những hình ảnh các nhân vật lịch sử hóa tiên tại Lầu Hoàng Hạc. Những năm tháng lịch sử hào hùng ấy gợi nhắc đến một thời vàng son chói lọi mà nơi đây từng có. Tuy nhiên câu thơ thứ hai lại trầm xuống bởi sự lạc lõng, trơ vơ, chỉ một chữ “trơ” thôi cũng cho chúng ta cảm nhận được sự não lòng và xót xa biết bao nhiêu. Khi đang tưởng nhớ về sự hào hùng và đẹp đẽ khi xưa lại gặp cảnh hoang tàn trơ trọi ngay lúc này, ở đây tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ thật hiệu quả, để từ bức tranh về Hoàng Hạc Lâu này, người đọc được dẫn dắt tới những cung bậc cảm xúc khác.

Xem thêm:  Soạn bài cáo bệnh, bảo mọi người

“Hạc vàng đi mất từ xưa

Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay”

Loading...

Câu thơ này cho chúng ta tưởng nhớ đến những hình ảnh thần tiên thơ mộng, nhưng thật tiếc rằng những hình ảnh đó bây giờ chỉ còn là ảo ảnh, hư vô. Những kí ức ngày xưa khiến cho tác giả nuối tiếc đến nao lòng, tác giả tuy đang hỏi người khác nhưng thực chất lại đang hỏi chính mình rằng: mây trắng từ nghìn xưa ấy bây giờ có còn nữa không. Qua đó ta thấy được nỗi niềm luyến tiếc với những chuyện đã qua, tác giả ôm chặt những hoài niệm đã cũ chỉ khiến tâm tư thêm đau lòng.

Tiếp đến hai câu luận đã miêu tả một cách chân thực vẻ đẹp thiên nhiên nhuốm sầu của lầu Hoàng Hạc ngày nay:

“Hán Dương sông tạnh cây bày

Bãi xa Anh Vũ xanh dày cỏ non”

Hai địa danh Hán Dương và Anh Vũ đều là hai địa điểm thuộc lầu Hoàng Hạc, với hình ảnh thiên nhiên sông phẳng lặng, cỏ non xanh ta cảm nhận được cái đẹp ấy ẩn chứa sự cô liêu, hiu quạnh và vắng vẻ, đứng giữa khung cảnh như vậy lòng buồn lại càng thêm sầu. Và đó chính là thành công của Thôi Hiệu trong nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, mượn khung cảnh bên ngoài để bộc bạch, giãi bày tâm trạng trong lòng mình. Hai câu kết bài có lẽ là những câu thơ gây xúc động nhất đối với người đọc, tình cảm và nỗi lòng của tác giả bỗng nhiên được trỗi dậy mãnh liệt, khiến cho người đọc cũng không khỏi thấy xót xa và nuối tiếc:

Xem thêm:  Giới thiệu ngắn gọn về tác giả Xéc-van-téc và tác phẩm Đôn Ki-hô-tê

“Quê hương khuất bóng hoàng hôn

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai”

Hai câu thơ này mang màu sắc đặc trưng của thơ Đường, lời thơ chất chứa nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương đang dâng trào trong lòng nhà thơ. Những con sóng trên sông Trường Giang giờ đây cũng giống với những con sóng cuồn cuộn trong lòng tác giả. Từng nhịp thơ cho người đọc cảm nhận được sự da diết, nhớ về chính quê nhà và quê hương của mình.

Qua bài thơ này, mỗi người đọc chúng ta có lẽ sẽ cảm nhận được những cảm xúc rất chân thật của nhà thơ Thôi Hiệu, không chỉ là một bài thơ thành công về mọi mặt và chính bài thơ “Hoàng Hạc Lâu” đã góp phần to lớn trong việc khiến cho thơ Đường Trung Hoa có một bước tiến đột phá trong phong cách sáng tác với những điều mới mẻ và phi thường.

Loading...

Bài viết cùng chuyên mục

Xem thêm:  Soạn bài miêu tả và biểu cảm trong bài văn tự sự